Bỏ thu nhập 100 triệu, cô gái vào Tây Nguyên mua đất 12.000 m2 làm rẫy - Tạp chí Tri thức
Bỏ thu nhập cao để lập nghiệp ở tuổi 30, Trần Linh chi 3 tỷ đồng mua mảnh đất 12.000 m2. Trên đó, cô trồng 2.500 cây cà phê, 150 cây bồ kết, 120 cây sầu riêng và 100 cây cà ri.

Kể từ khi có khởi đầu mới tại Đắk Lắk, một ngày của Trần Linh (sinh năm 1996, sinh ra tại Hà Nội) "nương" theo thời tiết, cây cối và công việc trên rẫy.
Có hôm, Linh phải ra đồng từ sớm để tránh nắng, quán xuyến công việc cùng nhân công. Ngày khác, cô lại chạy xe cả buổi theo chân thợ cắt sầu riêng, ghé vựa học cách thu mua và tham quan các mô hình xung quanh. Thỉnh thoảng, cô vẫn thong dong với ly cà phê, trước khi trở lại với chiếc máy tính để làm nội dung, xem lại tư liệu và tích lũy kiến thức mới.
Đã 3 tháng kể từ ngày Linh rời bỏ cuộc sống ổn định tại Hà Nội để vào Tây Nguyên lập nghiệp. Hành trình mới mang đến nhiều thử thách, từ áp lực tài chính, chi phí phát sinh đến việc làm quen với nắng, gió.
Dù đối mặt nhiều khó khăn, cô vẫn kiên trì bám trụ, từng bước thích nghi để hiện thực hóa ước mơ trải nghiệm một "cuộc đời khác".
Sống một cuộc đời khác
Trước khi chuyển vào Đắk Lắk, Linh làm cùng lúc 3-4 công việc tự do tại Hà Nội. Có thời điểm, tổng thu nhập từ các dự án khác nhau của cô gái sinh năm 1996 đạt 100 triệu đồng/tháng.
Cuộc sống ở Hà Nội ổn định, thu nhập tốt, công việc linh hoạt và thuộc các lĩnh vực Linh đã nắm rõ. Bởi vậy, quyết định rời thủ đô của cô hoàn toàn không xuất phát từ áp lực.
"Có lẽ vì mọi thứ đang khá ổn, tôi bắt đầu tự hỏi nếu cứ tiếp tục như thế này thì 5-10 năm nữa cuộc sống của mình sẽ ra sao?", Linh bộc bạch.
Từ lâu, Linh đã thích tìm hiểu các ngành nghề và mô hình kinh doanh mới. Phần lớn số tiền kiếm được, ngoài tích lũy, cô dành để đi đây đó, học thêm về kinh doanh, xuất nhập khẩu và các kiến thức thực tế.
Linh tin rằng nếu dám thay đổi môi trường sống, công việc và tri thức, cô có thể trải nghiệm nhiều "cuộc đời" khác nhau.

Năm 2023, Linh cùng người bạn tên Kim Anh (sinh năm 1996) tự lái xe xuyên Việt để trải nghiệm cuộc sống các vùng miền. Chuyến đi dừng lại sau 2 tuần nhưng đủ để cô nhận ra mình không muốn dừng lại ở góc nhìn của một du khách, ghé thăm vài ngày, chụp ảnh rồi đi. Cô muốn sống đủ lâu để hiểu người bản địa sinh hoạt, làm việc và tạo ra thu nhập thế nào.
Đến tuổi 30, khi chưa có quá nhiều ràng buộc, Linh chọn Đắk Lắk là nơi bắt đầu. Quyết định đi xa của cô nhận được sự ủng hộ từ bà nội, bố mẹ đến cô chú.
"Chỉ có mấy em nhỏ khóc rất nhiều vì phải xa chị. Bố mẹ tôi không mất nhiều thời gian để bị thuyết phục. Mẹ tôi còn nói thà thất bại sớm còn hơn đến nhiều năm sau vẫn tiếc vì ngày trước không dám làm", Linh chia sẻ.
Bài toán không dễ dàng
Mảnh đất gần 12.000 m2 tại Đắk Lắk do Linh trực tiếp đứng tên sổ đỏ, có giá trị khoảng 3 tỷ đồng. Thời điểm xuống tiền, cô háo hức nhiều hơn sợ hãi và bắt đầu tìm hiểu các loại cây trồng, kỹ thuật canh tác phù hợp với thổ nhưỡng.
Sau khi mua đất, Linh đầu tư thêm khoảng 200 triệu đồng cho cải tạo và cây giống. Hiện trên rẫy của cô có khoảng 2.500 cây cà phê, 150 cây bồ kết, 120 cây sầu riêng và 100 cây cà ri.
Thời gian tới, Linh dự kiến chi thêm 150-200 triệu đồng cho giếng khoan và hệ thống tưới tiêu. Căn nhà tiền chế trên rẫy cũng tiêu tốn khoảng 200 triệu đồng và vẫn còn một số hạng mục chưa hoàn thiện.


Nguồn vốn đầu tư của Linh được kết hợp từ tiền tích lũy cá nhân trong những năm làm việc ở Hà Nội và vốn vay từ gia đình, bạn bè, ngân hàng.
"Tôi có sự hỗ trợ của gia đình và những người xung quanh. Đó là một lợi thế rất lớn", cô nói.
Mảnh rẫy hiện vẫn ở giai đoạn đầu tư, chi phí duy trì dao động 10-15 triệu đồng/tháng và chưa tạo ra dòng tiền. Linh không đặt áp lực mua đất hôm nay thì sang năm phải có thu nhập ngay.
Dù chưa rơi vào khủng hoảng tài chính, cô thừa nhận không ít lần áp lực và nản lòng vì thực tế khác xa hình dung. Chi phí sinh hoạt tại vùng xa không rẻ hơn Hà Nội là bao, trong khi vật liệu xây dựng, vật tư điện nước đắt hơn do tốn phí vận chuyển và ít lựa chọn nhà cung cấp. Khâu quản lý nhân công, nguồn nước và sự thất thường của thời tiết cũng là bài toán cô chưa từng tính đến trước đây.
Mỗi khi gặp sự cố, Linh chọn cách không ra quyết định lúc sốt ruột. Thời điểm nhà tiền chế gặp trục trặc, cô đi tham khảo các công trình xung quanh, hỏi người có kinh nghiệm để tìm phương án tối ưu. Cô học cách chấp nhận rằng nhiều vấn đề ở đây không thể giải quyết bằng tốc độ nhanh chóng như khi ở thành phố.
Người bạn cùng chí hướng
Linh thấy may mắn có Kim Anh - người bạn thân từ cấp 2 cũng là cộng sự từ Hà Nội - cùng vào Đắk Lắk lập nghiệp. Dù đều không có nền tảng gia đình làm nông, cũng chẳng sở hữu kinh nghiệm trồng trọt, Kim Anh không ngần ngại gật đầu khi Linh rủ vào Tây Nguyên làm rẫy.
"Linh thích tìm hiểu những thứ mới, đã muốn làm gì là tự đi hỏi và bằng mọi cách tìm lời giải. Còn tôi, đây là cơ hội để thử một cuộc sống hoàn toàn khác", Kim Anh tâm sự.
Biết rõ xuất phát điểm của mình, cả hai xác định nông nghiệp là bài toán phải tính bằng năm. Người lành nghề mất 2-3 năm để thấy quả ngọt, còn họ chuẩn bị sẵn tâm lý cho chặng đường 5-7 năm để tự cởi bỏ áp lực.
Thước đo thành bại của hai cô gái 30 tuổi không chỉ nằm ở việc mảnh rẫy có lập tức sinh lời hay không. Điều họ "lãi" nhất lúc này là những trải nghiệm thực tế, từ làm đất, trồng trọt đến việc theo chân thợ xem cách một vựa nông sản vận hành, sơ chế và tìm đầu ra.

"Chúng tôi luôn cố gắng hết mình, sai đâu điều chỉnh đó. Nếu cuối cùng nhận ra mình không hợp với nông nghiệp, hai đứa cũng sẽ không cố bám lấy chỉ để chứng minh quyết định năm xưa là đúng", Kim Anh thẳng thắn nói.
Về mô hình, Linh chọn cách quan sát, học hỏi kinh nghiệm từ những nông dân lâu năm xung quanh. Trước mắt, cô hướng tới sản xuất nông sản thương phẩm và tìm hiểu sâu toàn bộ chuỗi giá trị, từ trồng trọt, thu hoạch đến thu mua, sơ chế và thương mại.
Trải nghiệm thực tế làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ ban đầu của Linh về nghề nông. Nếu trước đây cô nghĩ làm rẫy chỉ đơn giản là trồng cây rồi chờ thu hoạch, thì nay mỗi ngày đều xuất hiện một bài toán mới, từ chọn giống, mật độ, phân bón, hệ thống tưới đến chi phí nhân công.
"Dù là làm nông nghiệp, tôi cảm thấy như đang vận hành một doanh nghiệp nhỏ, hàng ngày quản lý dòng tiền, vật tư, nhân công, kế hoạch sản xuất và rủi ro. Chỉ khác là ở đây có thêm một 'cổ đông' rất lớn mà không ai kiểm soát được, đó là thời tiết", Linh đúc kết.
Hiện Linh chưa thuê nhân sự cố định. Khi cần nhiều người, cô thuê lao động địa phương theo ngày hoặc theo hạng mục, thông thường khoảng 2-10 người/ngày tùy tính chất công việc.